Trong một giờ tiếp theo, Phong Bất Giác quay lại phòng dành cho khách của mình, tiếp tục chờ đợi "vụ án" không biết khi nào mới xảy ra.
Kịch bản lần này là phó bản cấp Ác Mộng nhẹ nhàng nhất mà hắn từng chơi từ trước đến nay. Tuy năng lực nhân vật bị hạn chế gần như triệt để, nhưng ngoại trừ vụ nổ xe hơi lúc mới bắt đầu, hắn không hề gặp thêm bất kỳ điềm báo tử vong rõ ràng nào khác. Hơn nữa, thái độ của các NPC cũng khá thân thiện, ai nấy đều lấy lễ đối đãi.
Ước chừng chỉ cần Giác ca không tự mình tìm đường chết, ví như để lộ bản tính thật... thì hẳn là chẳng có thứ gì đe dọa được đến sự an toàn của hắn.
"Nói vậy thì... độ khó đều tập trung vào cái thiết lập ba mươi ba chương này rồi sao..." Phong Bất Giác nằm trên chiếc giường lớn êm ái, hai tay gối sau đầu, lười biếng lẩm bẩm: "Ừm... Thông thường mà nói, dù là tiểu thuyết suy lý hay phim ảnh trinh thám, thời lượng dành cho việc dẫn dắt và phát sinh án mạng sẽ không vượt quá một phần tư. Như vậy... trước chương thứ tám, kiểu gì cũng sẽ xảy ra chuyện thôi..."




